Đà Lạt Xưa: Xúc Cảm Khó Nói Về Thành Phố Đã Mất Trong Ký Ức

Đà Lạt xưa là mảnh đất mộng mơ, ẩn chứa vô số điều kỳ diệu. Những thứ nhỏ nhặt nơi đây khiến người ta lưu luyến mãi không thôi.

Đà Lạt xưa, một mảnh đất mộng mơ ẩn chứa vô vàn điều kỳ diệu, khiến lòng người lưu luyến bởi những điều nhỏ nhặt nhất. Từ hương vị cà phê thơm nồng, tiếng chim hót véo von, đến những con đường rợp bóng thông xanh ngát, hay những ngôi biệt thự cổ kính ẩn hiện trong sương mù… tất cả đều tạo nên một Đà Lạt đầy mê hoặc, khiến du khách nhớ mãi không thôi.

Một Đà Lạt nhẹ nhàng trong kí ức

Một Đà Lạt nhẹ nhàng trong kí ức

Đà Lạt xưa, một câu chuyện không lời kể trọn vẹn. Nơi đó, hồn thành phố ẩn hiện trong từng ngọn cỏ, bông hoa, trong sương trắng mờ ảo phủ núi đồi. Hương vị đặc trưng, như ly sữa đậu nành ấm nóng chiều đông, đánh thức ký ức về một Đà Lạt xưa cũ, chẳng thể lẫn vào đâu.

Đà Lạt xưa đẹp một vẻ đẹp thanh tao, mộc mạc. Hình ảnh tà áo dài bay bay của cô thiếu nữ tan trường, chị bán hàng rong, bà bán xôi cạnh rạp chiếu bóng Hòa Bình gợi lên một nét đẹp dịu dàng, thanh lịch đặc trưng của người con gái Đà Lạt. Nét đẹp ấy toát lên từ ánh mắt long lanh, má ửng hồng dù tiết trời se lạnh. Người Đà Lạt xưa hiền hòa mến khách, yêu thơ nhạc, mang tâm hồn nhẹ nhàng thanh thoát, như chính nơi đây hội tụ những nét đẹp tinh túy của thiên nhiên.

Áo dài - niềm yêu thích bất tận.

Áo dài – niềm yêu thích bất tận.

Đà Lạt xưa, trong tiếng lộc cộc vó ngựa về đêm, vương vấn một nỗi buồn lãng đãng, như sóng nước Xuân Hương vỗ nhịp vào bờ. Sương lạnh mờ ảo, len lỏi trong không khí, mang theo tâm sự của những người con đất cao nguyên, lưu giữ yêu thương cho những ai đã từng say đắm mảnh đất mộng mơ này.

Đà Lạt xưa là hương vị ngọt ngào của khoai lang, khoai mì nướng thơm lừng, là xôi nóng hổi nghi ngút khói, là vị thanh mát của canh Atiso hầm. Mỗi món ăn đều mang đậm nét đặc trưng của thành phố ngàn hoa, là minh chứng cho một thời thanh bình, yên ả, khắc sâu vào lòng du khách những ký ức khó phai.

Xe ngựa là phương tiện phổ biến.

Xe ngựa là phương tiện phổ biến.

Những quán cà phê xưa đơn sơ, chỉ vài bức tranh, vài khung cửa sổ. Mưa rơi, ai đó cần bờ vai tựa. Nơi ấy chứng kiến biết bao mối tình dang dở, người đi kẻ ở, một nửa hồn bỗng chốc dại khờ.

Đà Lạt, với khung cảnh thơ mộng và khí hậu ôn hòa, là mảnh đất hun đúc bao cảm xúc, trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho biết bao nghệ sĩ. Hàn Mặc Tử say sưa với những vần thơ lãng mạn, Trịnh Công Sơn ghi dấu mối tình nồng nàn với Khánh Ly, Lam Phương thì lại chìm đắm trong nỗi buồn và dâng tặng Đà Lạt danh hiệu “Thành phố Buồn”, giữ trọn tâm tư cô đơn. Chính sự biến hóa của cảm xúc, từ hạnh phúc đến buồn trầm đã tạo nên sự quyến rũ mê hoặc của mảnh đất này.

Đà Lạt xưa là những hàng thông nghiêng mình trong gió, mang hương vị đất trời, chứng kiến những lời hẹn ước của đôi tình nhân, lắng nghe tiếng chuông chùa ngân vang mỗi sớm mai. Cây thông Đà Lạt như một linh hồn, mang đến cho nơi đây sự thi vị và bầu bạn với con người. Cũng chính nơi đây, cây thông mới được thi vị hóa, khiến người ta ao ước: “Kiếp sau xin chớ làm người, làm cây thông đứng giữa trời mà reo”.

Quán cà phê Đà Lạt hút hồn nghệ sĩ.

Quán cà phê Đà Lạt hút hồn nghệ sĩ.

Đà Lạt, một mảnh đất chứa đựng biết bao kỷ niệm, nơi thời gian như ngừng trôi. Ngôn ngữ dường như bất lực trước vẻ đẹp và sự sâu lắng của nó, những tâm tư, ước muốn, nỗi niềm… đều được lưu giữ trong từng ngóc ngách. Còn bao điều bí ẩn chờ khám phá, mỗi lần ghé thăm lại là một chuyến phiêu lưu cảm xúc, để rồi luyến tiếc, mong chờ ngày trở về.

Bích Ngọc

(Theo Hoài Phương)